Thursday, December 20, 2012

NHỮNG TÍN HIỆU LẠC QUAN TỪ QUỐC NỘI

Những người vì công lý
Nguyễn Thu Trâm - Thời gian gần đây công luận trong nước và thế giới đặc biệt quan ngại về những vi phạm nhân quyền một cách có hệ thống và tầng suất ngày càng cao của nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhiều cá nhân và tổ chức đấu tranh cho tự do dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam cũng như các tổ chức Theo Dõi Nhân Quyền Human Rights Watch, Tổ Chức Ân Xế Quốc Tế Amnesty International… đều cảm thấy ái ngại trước bản án mà tòa án của công sản Việt Nam vừa tuyên phạt hai nhạc sỹ Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình vào ngày 30 tháng 10 vừa qua cũng như về vụ bắt giữ nữ sinh Nguyễn Phương Uyên hai tuần lễ trước đó.
Người ta cảm thấy ái ngại khi mức án dành cho hai nhạc sỹ trẻ quá nặng chỉ bởi cơ quan cảnh sát điều tra, viện kiểm sát nhân dân cũng như hội đồng xét xử nhận định rằng ca từ trong những những nhạc khúc của hai nhạc sỹ trẻ này khiến cho người dân chán ghét chế độ.

Ngay trước thềm phiên xử, vào chiều ngày 29 tháng 10, Tổ chức Ân xá quốc tế đã kêu gọi nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam trả tự do ‘ngay lập tức và vô điều kiện’ cho hai nhạc sỹ này.

Ông Rupert Abbott, một nhà nghiên cứu về Việt Nam của Ân Xá Quốc Tế, nói: “Chỉ vì làm nhạc mà bị đối xử như vậy thì thật là lố bịch. Hai nhạc sĩ này là những tù nhân lương tâm, bị giam cầm chỉ vì đã hành xử quyền tự do phát biểu một cách ôn hoà bằng cách viết nhạc và hoạt động bất bạo động, và họ phải được trả tự do. Nhà cầm quyền Việt Nam phải tuân thủ những bổn phận của họ theo hiến pháp và luật quốc tế là phải tôn trọng quyền tự do phát biểu của người dân, bao gồm cả việc dùng âm nhạc và những phương tiện khác. Thật lố bịch khi đối xử như vậy với những người này chỉ vì họ sáng tác các bài hát,” ông Rupert cũng đã phát biểu phát biểu trong thông cáo rằng: “Đây là những tù nhân lương tâm. Họ bị bắt giữ chỉ vì họ đã thực hiện quyền tự do ngôn luận một cách hòa bình bằng những bài hát và những hành động phi bạo lực. Thay vì cố gắng bịt miệng giới trẻ Việt Nam, chính phủ nước này nên cho phép họ bày tỏ ý kiến và có tiếng nói trong quá trình phát triển của đất nước,”

Ngay sau phiên tòa phi nhân bản này, một phát ngôn viên của tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, ông Christopher Hodges, nói trong một thông cáo rằng: "Việc kết án tù này là hành động mới nhất trong một loạt các động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận. Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho nhạc sỹ Việt Khang cũng như tất cả các tù nhân lương tâm và tuân thủ ngay lập tức các bổn phận quốc tế của mình."

Với trường hợp bắt gian nữ sinh Nguyễn Phương Uyên, Ông Abbott nói: “Những phát biểu ôn hoà nhưng không hợp quan điểm với nhà nước đang bị đàn áp một cách đáng ngại. Chẳng hạn như một vụ bắt giữ khác xẩy ra vào ngày 14 tháng 10 năm 2012 khi công an bắt cô Nguyễn Phương Uyên, 20 tuổi, cùng với 3 sinh viên khác tại Tp. HCM. Trong khi những sinh viên kia sau đó được trả tự do thì Nguyễn Phương Uyên tiếp tục bị giam giữ và bị chuyển đến trại giam tại Long An. Cô bị cáo buộc tội phát tán truyền đơn chỉ trích Trung Quốc và nhà cầm quyền Việt Nam.

Lúc đầu nhà nước chối không bắt giữ Cô, nhưng sau đó đã thông báo cho gia đình biết là, giống như hai nhạc sĩ nói trên, Cô đang bị điều tra về tội tuyên truyền chống nhà nước theo Điều 88 Luật Hình Sự.”


Ông Abbott kết luận rằng: “Thay vì nỗ lực bịt miệng những người trẻ, nhà cầm quyền Việt Nam nên cho phép họ phát biểu quan điểm và được quyền góp ý trong việc định hướng và phát triển đất nước. Hai nhạc sĩ và sinh viên trẻ này phải được trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện”.



Gần đây nhà nước cộng sản Việt Nam đã đệ nộp hồ sơ xin ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc UNHRC đã khiến cho nhiều cá nhân tổ chức và các cộng đồng người Việt Quốc Gia ở hải ngoại thực sự lo lắng, bởi nhiều người tin rằng nếu đắc cử, trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc UNHRC thì cộng sản Việt Nam càng có điều kiện để vi phạm nhân quyền để đàn áp những tiếng nói bất đồng chứng kiến. Nhưng với những vụ bắt bớ gần đây, những phiên tòa bất công và phi nhân gần đây chúng ta có đủ cơ sở để thấy rằng thật khôi hài khi Việt Nam đã tự ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền LHQ, và chúng ta cũng có đủ cơ sở để tin chắc rằng Việt Nam sẽ không bao giờ đủ điều kiện để trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc khi điều 4 hiến pháp vẫn còn tồn tại và khi lực lượng “công an nhân dân vẫn còn là thanh gươm bảo vệ chế độ”.


Chắc nhiều người vẫn còn nhớ mốc thời gian mà Việt Nam được trở kết nạp vào Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO vào năm 2006 và trở thành thành viên chính thức một năm sau đó vào năm 2007, thì đều nhớ rằng trong những năm phấn đấu để được gia nhập tổ chức này, cộng sản Việt Nam đã lừa được cộng đồng quốc tế về những cải thiện nhân quyền bằng cách giả vờ nhượng bộ hoặc giả vờ làm ngơ trước một số hoạt động đấu tranh dân chủ, khiến ngay cả nhiều người trong nước cũng lầm tưởng rằng cộng sản Việt Nam đã bắt đầu biết tôn trọng những tiếng nói đối lập, khiến nhiều tổ chức xã hội lần lượt ra đời như Khối 8406, Công Đoàn Độc Lập, Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông và không lâu sau khi trở thành thành viên của Tổ Chức Thương Mại Thế Giới, cơ quan an ninh của CSVN đã khủng bố trắng đối với tất cả các tổ chức dân chủ vừa hình thành, bắt giam và kết án tất cả những sáng lập viên của các tổ chức với những bản án rất nặng. Với cú lừa này, nhà nước cộng sản Việt Nam vừa lừa được cộng đồng quốc tế để được gia nhập khối WTO, vừa lừa được những người yêu nước vì “cất được một mẽ lưới bội thu”.


Lần này nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vừa vận động hành lang để ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, vừa thẳng tay đàn áp dân chủ, kết án tù những người yêu nước. Hết phiên tòa này đến phiên tòa khác liên tục diễn ra và tất cả các bản án đều vượt xa mức dự kiến của nhiều người, là một hình thức để đe dọa để khủng bố tinh thần những người còn ý định dấn thân. Nhưng nhiều người vẫn tiếp tục dân thân, dù họ biết cái giá của sự dấn thân là tù đày, lao lý. Đó là một tín hiệu đáng mừng từ quốc nội.


Chế độ cộng sản vốn độc tài chuyên chế, họ không chấp nhận sự đối kháng dưới bất cứ hình thức nào, cho nên họ ra sức nhồi sọ con người ngay từ thuở mới lọt lòng. Từ những nhà trẻ, mẫu giáo, trẻ thơ đã được nghe hát ru và được học những bài hát ca ngợi đảng, các ngợi bác. Đến tuổi cắp sách đến trường thì các em lại phải sinh hoạt trong các đội nhi đồng cứu quốc, đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh, rồi đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh… đây là nơi mà thanh thiếu niên được nhồi sọ, được xích hóa bằng chính sách mưa dầm thấm lâu để khi trưởng thành, không có bất cứ tác động nào có thể làm thay đổi được não trạng của họ rằng “Bác Hồ là vĩ đại, đảng cộng sản là quang vinh muôn năm, chủ nghĩa Mác-Lê là bách chiến bách thắng”.


Vẫn chưa hết, ngoài việc việc sinh hoạt đoàn đội là hoạt động thường kỳ và có chủ trương, định hướng của đảng và nhà nước trong phạm vi trường học cho đến các địa phương, thì nhiều chương trình vui chơi giải trí trên hệ thống truyền hình xuyên quốc gia cũng được đầu tư rất lớn tạo một sân chơi mở cho thanh thiếu niên như một hình thức ru ngủ thế hệ trẻ để các em bằng lòng với thực tại, mà không có bất cứ một suy tư gì về hiện tình đất nước và cũng không có bất cứ một thái độ phản kháng nào đối với chính sách cai trị của đảng và nhà nước cũng như với thực trạng đời sống xã hội ở quê nhà.

May thay chính sách tuyên truyền, nhồi sọ, xích hóa thế hệ trẻ đã không còn tác dụng nữa, thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay đã không ngoan hơn nhiều bậc cha ông trước đây, các em không còn mê cuồng cộng sản và cũng chẳng sùng bái Hồ Chí Minh hay các lãnh tụ của cộng sản nữa. Những sân chơi mà đảng và nhà nước dùng để lôi cuốn để ru ngủ các em cũng đã không còn mấy tác dụng nữa. Nhiều thanh niên cũng đã biết chọn lựa cho mình một hướng đi mới hầu có thể tìm được lối thoát cho dân tộc. Nhiều đảng viên trẻ noi gương một số đảng viên lão thành có liêm sỷ, đã mạnh dạn trả lại thẻ đảng, xin ra khỏi hàng ngũ đảng, chối bỏ những đặc quyền đặc lợi của một đảng viên trong việc thăng tiến để họ có thể sống thật với con người thật của họ, không phải đeo mặt nạ mà có thể sống đúng với lương tri của một con người. Đây là một tín hiệu vui nữa cho đất nước cho dân tộc.

Những phiên tòa và những bản án mà chế độ cộng sản tuyên phạt cho các bạn trẻ là 17 sinh viên Công Giáo và Tin Lành hôm 26 tháng 9, rồi bản án mà chế độ cộng sản vừa tuyên phạt hai nhạc sỹ trẻ hôm 30 tháng 10 vừa qua là một nỗi đau không riêng cho gia đình và thân nhân của họ, mà là một nỗi đau chung cho cả dân tộc Việt Nam bởi có đâu trên hành tinh này mà con người ta lại bị tù đày lao lý chỉ vì muốn cho đất nước ngày một phồn vinh, xã hội ngày một tốt đẹp hơn? Dù vậy, từ đó chúng ta cũng thấy được một tín hiệu vui từ quốc nội, đó là thế hế trẻ Việt Nam hiện không còn bị ru ngủ, không còn bị nhồi sọ nữa và cũng không còn cầu an hưởng lạc nữa, nhất là không còn quá úy kỵ cộng sản nữa. Những tín hiệu đó cho chúng ta một niềm hy vọng là “còn da, lông mọc, còn chồi, nãy cây”.



VIỆT LUẬN.ORG

No comments:

Post a Comment