Tuesday, April 24, 2012

HƯNG YÊN:HẬU CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT

CỚ SAO CHĨA SÚNG VÀO ĐỒNG BÀO MÌNH?

Quê Hương (Danlambao) - Khoảng tháng 10/1989 báo Lao Động (Trud) - xuất bản ở Bulgaria đăng bài viết nhan đề “Người ta tặng nhau hàng “Rổ” huân chương”, bài báo cho biết: “…Xã hội ngày càng lộn xộn, đời sống ngày càng đi xuống, bức xúc ngày càng dâng cao, nhân dân ngày càng bất mãn… để củng cố & giữ chế độ ở Liên xô, người ta phải trông cậy vào hai lực lượng chính đó là Quân đội & công an, không như ở các nước dân chủ lực lượng vũ trang nói chung không thuộc về bất cứ Đảng phái nào, họ chỉ thuộc về một nơi duy nhất: Đó là Tổ Quốc! Còn ở các nước XHCN chúng ta thì ngược lại, Quân đội và Công an là của đảng… vì thế hàng loạt ưu đãi kèm theo huân, huy chương được tung ra ban phát cho nhau & chủ yếu là cho các sỹ quan chỉ huy các cấp, các đợt “phong tướng” diễn ra vô tội vạ vì thế số lượng tướng lĩnh nhiều đến nỗi đếm không xuể & đương nhiên kèm theo là vô số bổng lộc…”

Đọc lại những dòng viết trên, ta thấy nước Việt mình bây giờ cũng chẳng khác gì. Đảng thì chỉ là của một thiểu số hơn 3 triệu đảng viên trên dân số gần 90 triệu người. Vậy thì dựa vào đâu mà đảng lại có thể khẳng định rằng: đảng là của toàn dân là Tổ Quốc của người VN ta được khi chẳng có người Dân nào bỏ phiếu xác nhận về điều đó (thông qua trưng cầu Dân ý)? Cho nên nói cho đúng thì đảng chỉ là của một thiểu số đảng viên (tức là thiểu số trong thiểu số) có chức, có quyền mới có điều kiện để vơ vét, bòn rút tài sản của Quốc Gia thông qua tiền đóng thuế của Nhân Dân mà chia chác, ban phát cho nhau, cho bè lũ tôi tớ & con cháu, còn các đảng viên thường thì thân phận cũng chỉ như những công chức làng nhàng làm công ăn lương mà thôi.

Phân tích như thế là để chúng ta không “vơ đũa cả nắm” khi nhìn nhận nhiều vấn đề gây bức xúc, căm hờn cho mọi tầng lớp Nhân Dân ta trong suốt nhiều năm qua… Chúng ta đều biết là Quân đội và Công an là để bảo vệ Tổ Quốc; giữ gìn trật tự-bình yên cho nhân dân. Chính vì những điều sơ đẳng trên mà ông Hồ đã viết: “Quân đội ta trung với Nước - hiếu với Dân…” hay “Công an nhân dân vì Nước quên thân, vì Dân phục vụ…” bao năm qua vẫn thế. Cho đến khi cái đảng này không còn vì Nhân Dân nữa thì lập tức chúng đánh tráo “hằng số” nêu trên bằng khẩu hiệu: “QĐ ta trung với đảng…” và “C.A nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình”!?

Chính vì những điều nêu trên, đảng đã cố tình biến những anh, em, những cháu thanh niên là con em của Nhân Dân trong các lực lượng vũ trang trở thành lực lượng Đối lập với chính Đồng bào ruột thịt của mình trong các “trận chiến” cướp ruộng, vườn, nương rẫy, cướp nhà cửa của Nhân Dân ta ở khắp mọi nơi trên đất nước này. Những gì gọi là “công vụ” đó hoàn toàn đi ngược lại với nhiệm vụ và trách nhiệm vinh quang của các lực lượng vũ trang của Nhân Dân, vì nhân dân mà bất cứ Quốc gia nào thật sự vì hạnh phúc - ấm no và yên bình của nhân dân đều thực hiện.

Vụ Tiên Lãng-Hải Phòng và nhiều nơi khác không kể xiết chưa nguôi thì lại vừa xảy ra vụ cướp đất trắng trợn tại Văn Giang - Hưng Yên. Ta phải thấy rằng: trừ khi “thu hồi” đất của dân để phục vụ công trình nào đó về an ninh - quốc phòng mà sau khi đã ĐỀN BÙ THỎA ĐÁNG nhưng người dân vẫn không chịu di dời thì chính quyền mới được cưỡng chế, mà trong lực lượng cưỡng chế dứt khoát không được điều động Quân đội tham gia! Thế nhưng, trong tất cả những vụ cưỡng chế đã nêu và nhiều vụ khác, ta hoàn toàn không thấy được phía chính quyền thu hồi đất vì lý do phục vụ cho mục đích an ninh - quốc phòng mà chỉ là lấy đất của Dân để giao lại cho các doanh nghiệp với giá “Đền bù” vô cùng rẻ mạt hoặc là với lý do rất mập mờ…

Như vậy tại sao chính quyền không “bắt” các doanh nghiệp phải trực tiếp thỏa thuận với dân về mức đền bù thỏa đáng mà cả hai bên đều có thể chấp nhận được theo điều kiện “thuận mua,vừa bán”? Mà chính quyền lại sốt sắng làm thay cho doanh nghiệp khi sấn sổ “đè” Dân ra với lực lượng vô cùng hùng hậu có cả Bộ đội lẫn công an và bọn “đầu trâu mặt ngựa” để cướp đất của nhân dân?

Các anh, em - các cháu trong lực lượng Quân đội và Công an khi tham gia việc cưỡng chế phi nhân này có biết được thực chất của sự việc này không hay chỉ là nghe cấp trên tuyên truyền một phía  và ra lệnh? Cho nên khẩu hiệu “đòi đất” của nhân dân các địa phương bị cưỡng chế vẫn còn thiếu sự giải thích nguyên nhân nhằm phân hóa lực lượng “địch” (từ nay chúng ta phải gọi cái bọn cướp ngày này là địch mới đúng bản chất của chúng và của vấn đề). 

Các anh, em - các cháu trong lực lượng QĐ và CA tham gia cưỡng chế nên nhớ mình là con em của Nhân dân, từ nhân dân mà ra, cơm ăn áo mặc, đồ dùng… là từ tiền thuế của nhân dân trong đó có của người thân, cha - mẹ mình đóng góp đấy và điều quan trọng cần ghi nhớ là: Nhân dân bị cướp đất không phải là địch!

Khi chĩa súng vào mặt Đồng bào mình có bao giờ các anh, em - các cháu chợt nghĩ đến ở một vùng quê nào đó cha, mẹ mình cũng đang hoặc sẽ bị cưỡng chế như thế này với sự tham gia của các đồng đội khác đơn vị của mình hay không?

Rồi đây, khi xuất ngũ liệu các bạn có tìm được việc làm tử tế không khi có bao nhiêu chỗ “ngon” đã bị các “thái tử đỏ” và phe nhóm độc chiếm hết rồi? Vẫn biết là người lính thì các bạn phải tuân lệnh cấp trên, nhưng nếu chẳng may vì Dân phẫn uất quá mà các bạn bị thương (như vụ Tiên Lãng) hay trường hợp xấu nhất là bị chết thì các vị tướng, tá nhà cao cửa rộng huân chương đầy ngực dù có ban cho các bạn danh hiệu thương binh hoặc liệt sỹ thì liệu đó có phải là niềm kiêu hãnh, niềm vinh dự cho bản thân và gia đình không? 

Con người ta chỉ có thể ngẩng cao đầu vì sự hy sinh, mất mát ngoài mặt trận khi đối diện với kẻ thù xâm lược hoặc bọn tội phạm để giữ gìn sự bình an cho dân chúng chứ không ai đủ can đảm mà “vênh mặt” nếu nhận được các “danh hiệu” để trả công cho hành động chĩa súng vào mặt đồng bào ruột thịt của chính mình… Nhân dân và Lịch sử Dân tộc công minh lắm, sòng phẳng lắm!



No comments:

Post a Comment