Thursday, September 8, 2011

THỊ TRƯỜNG "BÁN.... NƯỚC"

THỊ TRƯỜNG "BÁN.... NƯỚC"

Hành Khất (danlambao) -

 Trong lãnh vực thương mại, khi muốn bán được những hàng hóa người ta thường hay quảng cáo qua những phương tiện truyền thông, từ tờ giấy in, báo chí, truyền hình, phim ảnh, mạng v.v., ngay cả rỉ tai đến những người mới quen biết. Tuy nhiên, có một biệt lệ riêng trong vấn đề thương mại là "không nên quảng cáo" nhưng vẫn thu được lợi, mà lại là món lợi to lớn hơn những danh hiệu nổi tiếng khác. Biệt lệ đó chỉ dành riêng trong thị trường "bán nước".



Trong thị trường đó, nếu nhiều người biết đến, thì không thể phát triển vấn đề trao đổi mua bán giữa hai đối tác chính; nên cần sự bí mật, giữ kín, và làm sai lạc cảm nhận về thông tin đối với người tiêu thụ. Hay nói đúng ra, họ là những người "phải chịu tiêu thụ" vì không thể có sự lựa chọn nào khác. Và không những thế, họ phải tỏ ra rất hài lòng với những sản phẩm được cung cấp theo quy hoạch một cách có hệ thống. Một khi những sản phẩm đó được tung ra rộng rãi, những hội đoàn bên trong thị trường đó rầm rộ phát động những phong trào tuyên truyền quảng cáo một cách tích cực. Người tiêu thụ bị thu hút quay cuồng như lạc vào con xoáy, và càng lúc càng mê mẩn tâm thần hơn, như đang say thuốc phiện hay bạch phiến. Cái ảo tưởng tuyệt vời đó vẫn tồn tại lâu dài từ thế hệ nầy qua thế hệ khác, họ hồ hởi thi nhau hưởng thụ và cổ động những ai chưa biết qua, trong cũng như ngoài nước.

Quả thật đó là một sự thành công lợi lộc nhất trong lãnh vực thị trường bán nước, mà đảng đang tận dụng rất điêu luyện. Đó là cả một thời gian dài trong kinh nghiệm và học hỏi từ các nước "bạn" như Liên Sô, Trung Cộng. Để có thể hiểu và nhìn thấy qua một góc nhìn nhỏ nhoi nhất, chúng ta thử xem lại câu phát biểu của Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, bên lề cuộc Đối thoại với báo chí tại Hội nghị An ninh châu Á - Thái Bình Dương lần thứ 10 (Đối thoại Shangri-La 10) tổ chức tại Singapore, trong bản tin của http://vietbao.vn, "Tướng Nguyễn Chí Vịnh nói về đề nghị thay tên biển Đông" ra ngày Thứ hai, 06 Tháng sáu 2011:

"Tôi khẳng định, Việt Nam không hoạt động ở những vùng biển đang tranh chấp. Đó là những vùng hoàn toàn thuộc chủ quyền Việt Nam. Ví dụ như vụ việc của tàu Bình Minh 02, ngay sau khi sự việc xảy ra, tàu đã khắc phục sự cố và tiếp tục hoạt động thăm dò. Hải quân nhân dân Việt Nam có nhiệm vụ bảo vệ vùng trời, vùng biển của Việt Nam. Tuy nhiên, những vụ việc liên quan tới trách nhiệm dân sự, sẽ do những cơ quan pháp luật giải quyết vấn đề này"

Nếu những vùng biển đang tranh chấp đó hoàn toàn thuộc chủ quyền Việt Nam (VN), thì tại sao VN không thể hoạt động ở những nơi đó ? Hoạt động không có nghĩa là phải đưa quân đội ra dàn trận; như thế chỉ làm nhọc công bộ đội hải quân, và nhất là đến vị Thứ trưởng Quốc phòng, lại bị hiểu lầm là hiếu chiến. Và nếu xét sự việc dây cáp thăm dò của tàu Bình Minh 02 bị tàu trung cộng cắt là chỉ là vấn đề dân sự, thì có phải chăng tập đoàn dầu khí VN hoàn toàn không có sự đầu tư của nhà cầm quyền VN ? Vì lý do đó, sự xét xử là do cơ quan pháp luật… dân sự giải quyết (?) thì không cần đem cái luật UNCLOS quốc tế ra bàn cải chi cho mệt. Mà có gì phải đem cái luật quốc tế đó ra, khi thị trường bán nước đang quan hệ tốt. Đó có phải là một sự nhìn nhận mặc nhiên quyền sở hữu của trung cộng trước thế giới, dù chưa có văn bản nghị quyết ? Điều nầy cũng đã cho biết tai sao những con thuyền của ngư dân luôn bị bắt bớ, phá vỡ, thậm chí họ bị giết chết, cũng chỉ là vấn đề… dân sự với trung cộng; nên không bao giờ có sự bao che, bảo vệ hay tiềng nói phản đồi từ quân đội hải quân VN.

Trong thương trường, dịch vụ làm vừa lòng người mua luôn là điểm quan trọng. Sự phục vụ đó bày tỏ lòng hiếu khách, cũng như mua chuộc sự mến mộ, ưa thích của đối phương. Thí dụ, khi khách đặt mua vài ngàn áolông mắc tiền, và yêu cầu nhãn hiệu trên đó là của công ty nhập hàng. Qua thương lượng vì lợi ích giữa hai bên, nên khách hàng được như ý. Và điều nầy cũng không ngoại lệ trong thị trường bán nước, mà chúng ta có thể hiểu qua lời phát biểu trước đó của vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng qua câu hỏi của báo chí theo nguyên văn như sau:

- (Phóng viên):" Tôi được biết một nhóm người Việt ở Ca-li-pho-ni-a (Mỹ) có vận động đề nghị đổi tên Biển Đông mà tiếng Anh là South China Sea (biển Hoa Nam) thành Southeast Asia Sea (biển Đông Nam Á). Tôi thắc mắc, liệu đây có phải là nguyện vọng chung của toàn dân Việt Nam?"

(Thứ trưởng Bộ Quốc phòng) : "Cùng một vùng biển, Trung Quốc gọi biển Hoa Nam, chúng tôi gọi Biển Đông. Đó chỉ là cái tên gọi. Còn đề nghị từ một nhóm người Việt Nam nào thì tôi cho đó cũng là xuất phát từ lòng yêu nước, nhưng tôi không cho đấy là một vấn đề lớn. Tôi không cho đó là nguyện vọng chung của Việt Nam. Việt Nam chỉ có một nguyện vọng là vùng biển nào theo luật pháp quốc tế là của Việt Nam thì phải được thừa nhận là lãnh thổ Việt Nam."

Chắc chắn một điều là vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng ta, nghe và hiểu được câu tiếng Anh "South China Sea", vì với cương vị đó, không ai dám nói vị Thứ trưởng… không biết đến một tên gọi thông thường trên bản đồ thế giới như thế. Hai chữ "thông thường" ở đây có nghĩa là hàng chữ "South China Sea" luôn luôn được viết trên bản đồ, theo thói quen tên gọi của Tây phương để chỉ về một vùng biển trong vùng Đông Dương, mà không có hàm chứa ý nghĩa nào về chủ quyền thuộc về Trung Quốc (hay trung cộng theo tên gọi hôm nay). Tuy nhiên, không bao giờ thấy hai chữ "Biển Đông"_ được dịch ra là "Southeast Asia Sea"_ trên bất kỳ bản đồ thế giới nào.

Dĩ nhiên, dân Việt Nam muốn gọi tên vùng biển đó ra sao cũng được, hay dân Trung Quốc gọi thế nào cũng chẳng sao, như vị Thứ trưởng nói ở trên. Nhưng vấn đề trong câu hỏi không phải chỉ đơn giản như vị Thứ trưởng đã nghĩ như thế, mà là vấn đề xác minh lại tên gọi trong tất cả bản đồ trên thế giới, khắp mọi nước, trong tất cả học viện, giáo dục, nghiên cứu khoa học, kinh tế, luật, hành chánh, v.v. Đó là một nghị định ảnh hưởng sâu rộng theo chiều dài lịch sử của nhân loại và tương lai. Một sự thay đổi nhận thức đúng ý nghĩa theo tên gọi vùng biển đó, không chỉ giới hạn trong hai nước Việt Nam và Trung Quốc qua nhiều thế hệ sau nầy. Hơn nữa, dòng chữ "Southeast Asia Sea" được dịch lại theo xác chữ và nghĩa của hai từ "Biên Đông" _ như theo ý muốn tên gọi mà Thứ trưởng muốn_ hơn là "South China Sea" :

Thứ nhất, trong dòng chữ "South China Sea" không có chữ nào có nghĩa hướng Đông (East). Thứ hai, nó mang chữ "China" (Trung Quốc) lại càng làm sai lạc hai từ "Biển Đông". Thứ ba, trong dòng chữ "Southeast Asia Sea" chỉ định rõ phương hướng vùng biển đó qua từ "Southeast" (Đông Nam) và xác minh vị trí trong vùng Á Châu qua từ "Asia" (Á Châu). Cũng như danh từ "Đông Nam Á" (Southeast Asia) tự nó đã nói lên ý nghĩa chính xác nhất theo địa lý, mà dân Việt Nam, cả người ngoại quốc, đang dùng trong sách .

Đi xa hơn nữa, khi dòng chữ "South China Sea" được trung cộng dùng như một lợi khí trong vấn đề tranh chấp chủ quyền biển Đông. Họ vựa vào đó và lý luận rằng vùng biển Đông đã được quốc tế hoá sự nhìn nhận chủ quyền thuộc về trung cộng, với chữ "China" trong dòng chữ trên, dù không có văn bản chính thức. Để bày tỏ sự phản đối từ phía VN nói riêng, và cộng đồng khối ASEAN nói chung, nghị định thay đổi nêu trên cũng là một phương diện về mặt tâm lý chống lại sự đòi hỏi chủ quyền phi lý của trung cộng. Và nếu được quốc tế nhìn nhận, thì đó cũng là một bước thắng lợi trong vấn đề tranh chấp.

Chữ "nếu" sở dĩ được đưa ra vì vị Thứ trưởng cho là nghị định thay đổi đó không phải là nguyện vọng chung của VN, dù nhà cầm quyền chưa bao giờ công bố và thăm dò dân ý. Có nghĩa, đảng đã quyết định dùm dân về nguyện vọng đó. Có lẽ, cũng chỉ vì nghị định đó là do… nhóm người Việt bên Cali nào đó, đã "cả gan" đưa ra mà không tham khảo ý và thông qua lệnh đảng, nên dù là một ý kiến hay, "xuất phát từ lòng yêu nước" (như vị Thứ trưởng nói), thì chẳng bao giờ được đảng nhất trí. Đó chỉ là nghị định của nhóm Việt "tài lanh" xen vào việc đảng ! Không phải là đảng luôn giáo dục nhân dân qua câu nói "đừng lo, cứ để nhà nước lo" được lập đi lập lại từ trên thông suốt tận cùng quần chúng sao ?

Trở lại vấn đề thương trường và nhãn hiệu qua thí dụ trên. Khách hàng trung cộng trong thị trường bán nước, muốn giữ lại cái nhãn hiệu mà họ ưa thích nhất là "South China Sea" để phủ trùm những vùng hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa, mà chúng là sản phẩm của VN. Vì vậy, VN luôn phải làm vừa lòng người khách trong chủ trương "cùng nhau phát triển". Tuy nhiên, trên mạng vnexpress.net, ra ngày Thứ tư, 29/6/2011, với tiêu đề "Học giả Việt Nam nói về Biển Đông trên truyền hình Trung Quốc", đăng lại nội dung của chính tác giả là tiến sĩ Vũ Cao Phan, về những đối đáp của ông với phỏng vấn viên Đài truyền hình Phượng Hoàng, Hong Kong, Trung Quốc, có đoạn như sau :

- (Phỏng vấn viên) : "Bản chất của sự tranh chấp Trung - Việt, theo ông, là vấn đề kinh tế hay chủ quyền? Việt Nam nhìn nhận nguyên tắc "gác tranh chấp, cùng khai thác" như thế nào?"

(Ts Vũ Cao Phan) : "Đây là một câu hỏi thú vị. Các sự kiện ở Biển Đông cho thấy có cả màu sắc tranh chấp về kinh tế lẫn tranh chấp chủ quyền. Quan sát khách quan thì thấy Trung Quốc có vẻ nghiêng về lý do kinh tế, còn Việt Nam nghiêng về lý do chủ quyền nhiều hơn. Cách nhìn vấn đề như vậy sẽ giải thích được tại sao Việt Nam không mặn mà lắm với việc "gác tranh chấp, cùng khai thác".

Ta thử phân tích xem tại sao nhé. Và đây là ý kiến của cá nhân tôi thôi. Lý do thứ nhất là tài nguyên thì có hạn, một khi khai thác hết rồi điều gì sẽ xảy ra? Liên quan đến nó là lý do thứ hai: “gác tranh chấp, cùng khai thác” mà các bạn vừa nêu mới chỉ là một nửa lời căn dặn của ông Đặng Tiểu Bình mà nguyên văn là: "Chủ quyền của ta, gác tranh chấp, cùng khai thác", có đúng không? Như thế có nghĩa là khi đã cạn kiệt tài nguyên khai thác rồi, Việt Nam chẳng còn gì và Trung Quốc thì vẫn còn cái cơ bản là “chủ quyền”! Mà những hòn đảo và vùng biển ấy đâu chỉ có giá trị về tài nguyên?"

Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng đã khẳng định theo đường lối đảng, như những cấp lãnh đạo khác, là Việt Nam theo đuổi chính sách giải quyết căng thẳng bằng đối thoại hòa bình. Qua bài viết trên http://vietbao.vn, với tiêu đề "Tướng Vịnh: Nếu bạo lực vũ trang thì QĐ sẽ tham gia", ra ngày Chủ nhật, 05 Tháng sáu 2011, cũng trong cuộc phỏng vấn với báo chí tại diễn đàn an ninh châu Á - Thái Bình Dương ở Singapore,

- (Phóng viên) : "Thưa Trung tướng, trong tất cả các cuộc họp từ khi diễn đàn khai mạc tới nay, vấn đề biển Đông luôn được nhắc đến với hàm ý không đồng tình về sự vô lý của Trung Quốc (TQ). Ông có nghĩ rằng, ngay tại hoặc sau diễn đàn, TQ sẽ có những điều chỉnh phù hợp?"

(Thứ trưởng Bộ Quốc phòng) : " … Tiếng nói của cộng đồng quốc tế tại đây, theo tôi hiểu, là họ nói vấn đề chung đó,rằng đây là "sân" chung, trước hết phải tôn trọng chủ quyền của các nước theo luật pháp quốc tế, không ai được quyền giữ làm "sân" riêng của mình, không ai được quyền khống chế biển Đông, không ai được quyền tài phán ở các khu vực tranh chấp.

Tôi nhắc lại, đưa ra tòa án quốc tế cũng là một lựa chọn. Nhưng trước hết và sau cùng vẫn là giải quyết với TQ. Và vì vậy, sự lựa chọn của Đảng và Nhà nước ta sẽ giải quyết được vấn đề, dù là rất lâu dài.

Trước hết, TQ đâm tàu, cắt cáp của ta, ta phản đối, đòi bồi thường, sửa xong ta lại tiếp tục thăm dò ở chỗ ấy, ta có bỏ chỗ ấy đâu!"

Vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng dường như… hay "quên" những gì đã phát biểu trước đó, làm người đọc thêm nhiều nghi vấn, hay là vị Thiếu tướng ta chưa có một định kiến rõ ràng về vấn đề chủ quyền vùng quần đảo, nên lúc bấy giờ còn xem đó chỉ là "sân" chung (?), và tin tưởng trong vấn đề giải quyết song phương với trung cộng, như là sự thương lượng mặc cả trong thương trường, kẻ bán người mua, kẻ trao người đổi, thêm hai bớt một, hơn là đưa ra trước quốc tế phân giải. Trong những "gặt hái" vừa qua, giữa những thương lượng song phương với trung cộng, từ Hiệp ước biên giới (30/12/1999) đến Hiệp định Vịnh Bắc bộ (25/12/2000), đảng đã "chia sẻ" với trung cộng bằng những dãy đất, và thác "biếu không", và Vịnh Long Vĩ cũng "nhờ" nước bạn giữ hộ, bao gồm vùng đánh cá đặc quyền của VN.

Sự quấy phá tàu Bình Minh 02 từ phía trung cộng, được xem như là một sự "lầm lẫn" nào đó, "vô tình" gây nên sự bức xúc từ dư luận VN. Đó không phải là một sự sĩ nhục về thể diện quốc gia, như bọn "kích động" hay rêu rao, lợi dụng thời cơ phá hoại, bôi nhọa "16 chữ vàng". Đảng cũng đã lên tiếng… than phiền nước bạn bằng văn thư, như một biện pháp phản đối đủ tích cực ("…Tóm lại, tôi muốn nói, hãy nhìn sự kiện 26/5 một cách tích cực về phía VN"), vì kèm theo đó, là sự đòi hòi bồi thường (dù trung cộng không buồn trả lời VN, hay nói đúng hơn là không thèm điếm xỉa đến văn thư đó).

Để minh chứng cho thái độ của mình, nên ngày 9/6/2011, trung cộng lại tái diển màn cắt dây cáp thăm dò dầu khí của tàu Viking II phía VN mướn, trước mặt vị thuyền trưởng ngoại quốc, với một kỷ thuật điêu luyện hơn lần trước.

(Xin được ngừng lại ở đây để nhảy đến phần kết luận một cách vội vả hơn, vì nếu viết thêm, chắc chắn sẽ dài hơn 10 trang, và vì còn quá nhiều chi tiết khó có thể khơi ra hết trong vài ngàn chữ. Và nhất là khiến bạn đọc mệt mõi)

Thị trường bán nước luôn nóng bỏng, dù nó được che đậy rất kín đáo bằng nhiều hình thức khác nhau tùy theo tình hình thay đổi, và qua những ngữ vựng được sử dụng một cách khéo léo trong những lời phát biểu trước báo chí, để đánh lạc hướng những cái nhìn dư luận, và sự tò mò của những kẻ phản động. Thật ra, thị trường nầy đã hình thành từ lâu đời, để thoả mản vấn đề cung cầu. Vì vậy dù hình thức có nhiều thay đổi, nhưng trong cùng mục đích là làm sao thu được nhiều lợi nhất, qua bản chất vẫn giống nhau là bán nước.

BẮT CÓC, NHỤC HÌNH, ÉP CUNG CHO RA "LỜI KHAI" ĐỂ KHỞI TỐ, GIAM GIỮ?



Vụ 14 thanh niên Công giáo bị bắt
Trong chiến dịch bắt cóc người hàng loạt ở giáo phận Vinh của nhà cầm quyền Việt Nam, sau 22 ngày bị “bắt cóc” đem đi mất tích, thân nhân những người bị bắt chạy long tóc gáy khắp nơi từ xã lên huyện lên tỉnh rồi đến Bộ Công an nhưng cơ quan nào cũng chối bỏ trách nhiệm và “Bộ chỉ về địa phương, địa phương chỉ lên Bộ”.


Đến vài ngày sau Bộ Công an (An ninh điều tra) mới “lòi mặt” ra bằng thông báo cho gia đình các anh Nguyễn Xuân Anh (29 tuổi), Nguyễn Văn Oai và Nguyễn Văn Duyệt (cả hai đều 31 tuổi), Hồ Đức Hòa (37 tuổi) và Đặng Xuân Diệu (32 tuổi) biết là thân nhân của họ bị bắt vì tham gia vào đảng Việt Tân, vi phạm Điều 79 BLHS. Tình trạng những người bị công an bắt cùng thời điểm trên là Trần Hữu Đức, Đậu Văn Dương, Paul Trần Minh Nhật, Đặng Xuân Tương, Chu Mạnh Sơn, Thái Văn Dung, Nông Hùng Anh, Hồ Văn Oanh thì “biệt vô âm tính”.

Anh Paulus Lê Văn Sơn sau khi bị đám đông công an bắt cóc và niêm phong tài sản (bằng miệng, trái pháp luật) tại nơi anh Sơn thuê trọ, thông báo gửi cho gia đình anh dù có ghi rõ họ tên, địa chỉ người nhận nhưng vẫn cứ “nằm ì” ở Công an xã Hoằng Trung (Hoằng Hóa, Thanh Hóa) đến 26 ngày sau, khi người nhà đi tìm thì Phó Công an xã mới chịu chìa ra.

Tôi lấy làm ngạc nhiên khi tận mắt chứng kiến “Thông báo về việc tạm giam bị can” số 153/ANĐT ngày 11/8/2011 của Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an (ANĐT) gửi cho thân nhân anh Paulus Lê Văn Sơn ghi: “Tham gia tổ chức phản động Việt Nam canh tân cách mạng đảng” hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân Quy định tại Điều 79 Bộ luật hình sự nước CHXH Việt Nam” (nguyên văn).

Thông báo này tất nhiên theo mẫu do Bộ Công an quy định, khác nhau ở chỗ tên người và lý do bị bắt mà thôi. Chúng ta biết rằng văn bản của cơ quan pháp luật chỉ được sử dụng từ ngữ trong hệ thống văn bản pháp luật, mà toàn bộ hệ thống pháp luật Việt Nam không có từ “phản động”, không có định nghĩa “phản động”. Cái sai thứ 1 là cơ quan ANĐT lấy những từ ngữ “nôm na mách qué” nhét vào một văn bản pháp luật quan trọng (như cái Thông báo trên) để loan báo cho nhiều người biết công dân đó đã bị bắt vì phạm tội đó rõ ràng là sai hoàn toàn. Cái sai thứ 2 thuộc về lỗi ngữ pháp, viết hoa tùy tiện, thích hoa thì hoa, thích thường thì thường, nguyên tắc ngữ pháp tiếng Việt học sinh phải hoàn tất trong chương trình phổ thông lớp 9, không hiểu sao cán bộ ANĐT lại “chơi” chữ “Quy” viết Hoa là ý nghĩa gì? Cái sai thứ 3 là làm việc tắc trách, cẩu thả, xin hỏi Cơ quan ANĐT cái quốc gia “CHXH Việt Nam” này là quốc gia nào?



http://danluan.org/files/u1/sub02/01164.jpgThông báo tạm giam bị can của Cơ quan ANĐT BCA

Cơ quan điều tra cấp Bộ mà một câu ngắn có 34 chữ đã viết sai đến 3 chỗ, ý là câu này có đến 22 chữ trích dẫn nguyên văn từ nơi khác mang vào, nếu toàn bộ 34 chữ đều do cán bộ ANĐT tự sáng tác ra hẳn còn sai sót nhiều hơn? Và cơ quan điều tra cấp dưới Bộ (tỉnh, thành phố, quận, huyện) còn sai sót nhiều hơn nữa? Do đó, tôi hoàn toàn có căn cứ để nghi ngờ năng lực điều tra của họ không đáp ứng yêu cầu khoa học-khách quan-trung thực – điều bắt buộc phải làm trong công tác điều tra.

Tôi không có thông tin chi tiết về hoàn cảnh bị bắt của các anh Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Đức Hòa, Đặng Xuân Diệu; riêng trường hợp anh Lê Văn Sơn, căn cứ lời kể của người chứng kiến, nội dung bản Thông báo, đối chiếu với khoản 1 Điều 81 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định về “Bắt người trong trường hợp khẩn cấp” thì thấy rằng Cơ quan ANĐT đã hành động tùy tiện trái pháp luật và có nhiều hành vi khuất tất.

Anh Lê Văn Sơn “bị một đám người bắt cóc ngay trước cổng nhà trọ”. Chị chủ nhà nói: “Sơn nó bị 6-7 người hung tợn bắt đi rồi cùng với chiếc xe máy và một người bạn đi cùng cũng bị bắt đi luôn”.

Khoản 1 Điều 81 BLTTHS quy định như sau:

1. Trong những trường hợp sau đây thì được bắt khẩn cấp:

a) Khi có căn cứ để cho rằng người đó đang chuẩn bị thực hiện tội phạm rất nghiêm trọng hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng;

b) Khi người bị hại hoặc người có mặt tại nơi xảy ra tội phạm chính mắt trông thấy và xác nhận đúng là người đã thực hiện tội phạm mà xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn;

c) Khi thấy có dấu vết của tội phạm ở người hoặc tại chỗ ở của người bị nghi thực hiện tội phạm và xét thấy cần ngăn chặn ngay việc người đó trốn hoặc tiêu huỷ chứng cứ.

Anh Lê Văn Sơn bị bắt cùng một người bạn nữ ở trước cổng nhà trọ, không có tang vật phạm pháp khi bị bắt nên không có căn cứ để cho rằng “đang chuẩn bị thực hiện tội phạm rất nghiêm trọng hoặc tội phạm đặc biệt nghiêm trọng” nên không đủ điều kiện đáp ứng điểm a;

Không có một vụ án hình sự nào đã xảy ra do anh Sơn thực hiện nên tại thời điểm bị bắt không có “người bị hại” hoặc “người có mặt tại nơi xảy ra tội phạm”, cũng không có dấu hiệu anh Sơn bỏ trốn, nên không đủ điều kiện đáp ứng điểm b;

Không hề phát hiện thấy “dấu vết của tội phạm ở người hoặc tại chỗ ở của người bị nghi thực hiện tội phạm”, nơi ở của anh Sơn ngoài những vật dụng sinh hoạt cá nhân, quần áo cũ rách ra thì nó trống trải đến mức thậm chí Cơ quan ANĐT cũng không thèm ra lệnh khám xét, do đó không đủ điều kiện đáp ứng điểm c.

Vì không hội đủ những điều kiện đã nêu ở trên, nên cơ quan điều tra phải có hành vi như bọn xã hội đen không coi pháp luật ra gì, đó là bắt cóc người lôi ù về cơ quan mình nhốt. Mãi đến hơn 20 ngày sau (chắc là ép ra) được một mớ “tờ nhận tội” nên mới khởi tố ra lệnh tạm giam?

Lâu nay, ở ViệtNam, tham gia đảng Việt Tân là cái cớ để quy chụp và bắt bớ công dân. Cần nhấn mạnh rằng, bắt khẩn cấp là kiểu “nghi thì ra lệnh bắt” chớ chưa đủ chứng cứ chứng minh ai đó phạm tội để khởi tố bị can. Nếu cơ quan ANĐT có đầy đủ bằng chứng (Ví dụ như: Đơn xin vào đảng, thủ tục kết nạp, tuyên thệ, thẻ đảng viên, các quyết định phân công tác của người lãnh đạo đảng đối với đảng viên…) thì cơ quan ANĐT đã đường hoàng khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can và ra lệnh bắt tạm giam một cách công khai đúng trình tự quy định tại Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự, không cần phải bắt cóc giữa đường rồi hợp pháp hóa bằng lệnh bắt khẩn cấp.

Ông Lý Thái Hùng- Tổng bí thư đảng Việt Tân nói với BBC những thanh niên Công giáo và Tin lành bị bắt trong hơn 20 ngày qua ở Nghệ An, Hà Nội và Sài Gòn không liên quan gì đến đảng Việt Tân của ông.

Ông Bao đại nhân “mặt sắt” (phim Bao Thanh Thiên, Đài Loan sản xuất năm 1993) hùng hồn cãi trước mặt hoàng đế Nhân Tông rằng: “Đặt phạm nhân dưới ngọn roi sấm sét thì muốn họ nói gì chẳng được”.

Thống kê từ giữa năm 2007 đến năm 2011 có hơn 20 người dân vô tội mới bị “tạm giữ” đã chết oan ức trong đồn công an. Từ đầu năm 2011 đến nay có 7 người chết tức tưởi trong đồn công an sau khi bị bắt gồm: Nguyễn Lập Phương, Trịnh Xuân Tùng, Đặng Ngọc Trung, Nguyễn Công Nhựt, Trần Văn Dữ, Đặng Phi Vũ, Lê Văn Trận.

Ở thời điểm hiện nay, tôi cải biên lại lời Bao đại nhân rằng: “Đặt người dưới uy lực ngọn dùi cui, roi điện, xà lim, án tù…, làm mất sự học hành, làm ăn, hạnh phúc, con cái hư hỏng, cha mẹ đau ốm không người chăm sóc… thì muốn khai gì chẳng được. Đừng nói một vài lời khai, một ngàn lời khai cũng có như thường”. Xin quý vị nhớ cho rằng: Thân nhân của quý vị vô tội, nếu như trong tay cơ quan điều tra chỉ có mỗi chứng cứ duy nhất là lời khai.


Cái Gì Đang Diễn Ra Ở Việt Nam?



 Mấy hôm nay cả nước rùng mình vụ cướp tiệm vàng Ngọc Bích ở Bắc Giang. Tội ác ngày càng ghê rợn hơn. Bọn cướp đã truy sát cả gia đình chủ tiệm vàng với một cách man rợ. Rồi thì kẻ bắt cóc trẻ con ngang nhiên vào nhà ôm con trẻ ngay trước mắt cha mẹ của các em. Những đồn đoán bắt cóc trẻ em khắp mọi miền. Chợt giật mình thảng thốt cái gì đang diễn ra trên đất nước này mỗi ngày?


Cuộc thăm dò nào đó cho thấy ở VN thì người dân hạnh phúc nhất thế giới đâu rồi? Hạnh phúc kiểu gì mà ra đường sợ cướp ở trong nhà cũng chưa chắc là yên thân như chủ tiệm vàng nói trên. Việt Nam còn tự hào là " điễm đến hòa bình của ngành du lịch" nữa chăng? Người dân trong nước còn chưa chắc huống gì khách du lịch nước ngoài. Đâu rồi câu khẩu hiệu : "Dù ai đi sớm về trưa- Công an bảo vệ phòng ngừa kẻ gian"? Lực lượng công an đông đảo lẽ nào chỉ bận tâm chuyện đi đến "bảo vệ" những người trong danh sách đen của họ như bà Tạ Phong Tần, ông Đỗ Nam Hải, cụ Hà Sĩ Phu. Những người này họ vốn nghèo, không có nhu cầu bảo vệ. Nuôi chó giữ nhà họ càng không có điều kiện. Lẽ nào các anh công an lại tôn hơi dài sức cho nhọc công. Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên từng khó chịu với những "cái đuôi" không mời mà đến này.

Gần đây, khi bắt bớ những người biểu tình chống Trung Quốc thì công an luôn đưa ra câu hỏi: Sao đất nước đang yên ổn không muốn mà muốn xáo trộn? Yên ổn sao mà cướp bóc, trộm cắp nổi lên như rươi vậy? Ông bà ta thường nói " bần cùng sinh đạo tặc" người ta nghèo quá mới đi cướp. Chắc chắn là xã hội bất ổn định mới tội phạm gia tăng theo cấp số nhân. Vì sao có kẻ giàu, giàu lên đột biến và người nghèo thì nghèo tận đáy? Cái gì làm cho khoảng cách giàu - nghèo ngày càng nhiều hơn 2 con số? Chắc chắn không phải là nguyên nhân là bởi tại người biểu tình gây nên.

Thành tích xóa đói giảm nghèo của VN luôn làm cho thế giới ngưỡng mộ đâu rồi? Phía sau những con số đẹp trong các báo cáo là những sự thật nào? Đói nghèo và lạc hậu mới sinh ra những bất ổn xã hội. Người Việt nam vốn hiền lành tốt bụng như câu thơ: "Đạp quân thù xuống đất đen - Súng gươm vất bỏ lại hiền như xưa". Nhưng bây giờ, trong xã hội này bom đạn qua đi đến "một thời hòa bình" nhưng tội phạm lại gia tăng cách kinh khiếp và mức độ tàn bạo khốc liệt hơn. Cái gì đang diễn ra trên đất nước có nhiều câu ca dao tục ngữ rằng : "Bầu ơi thương lấy bí cùng. Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"?

Ở VN hiện nay thì tai nạn giao thông gây nên chết người nhiều hơn bất cứ chứng bệnh nào. Cho dù là HIV, sốt rét, lao phổi, ung thư, bệnh dịch... cũng không có số ca tử vong nhiều như tai nạn giao thông. Một tội ác khi các tài xế cán người gây nên tai nạn là họ cố tình lùi xe, day xe trở lại cán cho nạn nhân chết luôn. Vì gây chết người thì đền tiền ít hơn là làm cho họ bị thương. Giá tiền trả cho một nạn nhân chết ít hơn và đỡ phiền hà hơn là nạn nhân còn sống đi kiện thưa và rắc rối. Một tội ác ! tiền bạc có thể mua mạng sống của con người. Mà giới lắm tiền nhiều bạc chỉ có quan chức và liên quan chặt chẽ với những người thi hành pháp luật. Vụ tai nạn trên đường Láng - Hòa Lạc thì công an và các ngành bảo vệ luật pháp bẻ cong sự thật. Những nạn nhân trẻ em bị cán chết mới vi phạm luật giao thông, còn đám con nhà giàu đua xe thì vô tội, báo chí vào cuộc nhưng cũng thua trận.

Theo dõi giá của một mạng người từ thời Cường Đô la còn đua xe đến nay có thể thấy giá trị thật của mạng người VN hiện nay. Khi đua xe bị bắt ra tòa thì Cường Đô la thành thật cho hay là phụ huynh dạy bảo là nếu cán người thì cố tình làm cho nạn nhân chết luôn thì chỉ đền 20 triệu đồng mà thôi là xong chuyện. Hiện nay thì nhờ lạm phát và trượt giá nên đền 35 triệu đồng cho một mạng người. Quá rẻ ! So với giá vàng thời Cường Đô la đua xe gần 5 cây vàng còn hiện nay 35 triệu đồng mua chưa được một cây vàng. Cứ lấy giá vàng làm chuẩn thì mạng sống của người VN càng ngày càng rẻ mạt.

Mọi giao dịch trong XH đếu lấy phong bì làm "chuẩn": xin con vào mẫu giáo: phong bì, người nhà vào bệnh viện: phong bì, ra tòa nộp hồ sơ khởi kiện: phong bì, lên phường làm hồ sơ nhà đất hay kinh doanh: phong bì, chạy dự án: phong bì, thi hoa hậu thì thí sinh cũng phong bì cho giám khảo...tất cả đều phải có phong bì như Nguyễn Du từng kêu lên: "tiền lưng đã sẵn việc gì cũng xong". Thời phong kiến bọn vua quan làm tiền nhưng cũng có trách nhiệm. Thời nay chưa chắc là xong chuyện. Mình chạy tiền mà có người chạy đua đi phong bì nhiều hơn là mình thua cuộc là cái chắc.

Mở mắt ra với các bài báo : tình- tiền- tù- tội-tự tử nhan nhản khắp các mặt báo. Lẽ nào vừa mất tiền mua báo, vừa mất thời gian rước âu lo vào nhà ư? Lâu rồi chúng tôi không còn thấy thích những bài báo trong trương mục "chuyện cảnh giác" trên báo công an thành phố. Bởi cái gì cũng nên cảnh giác là tốt nhất. Nghe cả những tin tuyên truyền trên loa phường, trên tivi thì cũng cần "cảnh giác" vì ở đất nước này chuyện "nói vậy mà không phải vậy" là chuyện thường ngày ở huyện. Thôi thì có thân phải giữ lấy thân, cố gắng ngu ngu ngơ ngơ giữ lấy yên ổn cho gia đình và người thân. Giàu quá thì không yên với cướp, nói lắm thì không yên với các quan chức từ tổ trưởng dân phố đến công an chủ tịch họ mà cho vào sổ bìa đen là hơi bị mệt.

Như vậy tôi có quá hèn lắm không? Và cái gì đang diễn ra mỗi ngày trên đất nước hình chũ S này?

Thành phố Biên Hòa, Đồng Nai.

No comments:

Post a Comment